Tôi thích nhưng ít nghe Secret Garden, vì một lý do rất đơn giản : lười (thực sự tôi có quá nhiều thứ để nghe, và SG không được xếp ở vị trí ưu tiên). Lý do thứ hai, dường như tôi sợ. Sợ cái gì thì chẳng rõ. SG thường đưa tôi vào trạng thái hoài cảm và đẩy tôi ra giữa khoảng chênh vênh bên bờ vực gió lộng, phía dưới là biển cả mênh mông (sao lại là biển mà không phải là thảo nguyên hay đồng hoang vẫn thường hiển hiện trong những mộng mị đêm đêm, tôi cũng chẳng rõ). Dường như tôi e dè sự cô đơn trong cái khoảng không rộng lớn ấy. Vâng, tôi có quá nhiều thứ để nghe, và SG chưa bao giờ được xếp ở vị trí ưu tiên.

Chia tay người yêu, tôi về lại căn phòng của mình, tự biến mình thành con ngốc gục đầu vào gối khóc nức nở. Trong cái trạng thái xáo trộn ấy, tôi bật máy tính, ngồi viết lấy viết để (viết gì thì đến giờ chẳng nhớ, lúc xong xóa luôn rồi). Sau đó mò vào cái kho nhạc mà tôi đã từng bỏ công chăm bẵm, thu thập và phân loại cẩn thận đâu ra đấy để bắt đầu trò chơi của mình.

Đầu óc trống rỗng, trong mắt vẫn còn lởn vởn những hình hài vô định của khói thuốc, tai nghe văng vẳng những lời thì thầm dứt khoát của anh, dường như vọng về từ xa lắm. Gạt đi, tôi mở hết tất cả các file chứa nhạc ra cùng lúc, cut và paste loạn xà ngầu. Tôi đổi tên bất cứ bài hát nào tôi thấy thành bất cứ cái tên gì tôi vụt nghĩ đến. Ừ, Der Morgen Danach, cái này để tên gì hay nhỉ ? À, Tèo. Ngắn gọn dễ nhớ. Rồi tới Janie’s Got A Gun, Mén. Còn Asturias ? Ái chà, Lan thích bài này, gọi nó là Lan vậy (rồi chẳng hiểu sao tôi lại cứ tưởng tượng ra cảnh Ông Già – biệt danh 1 tên bạn của Lan, tôi chẳng nhớ tên thật của hắn – với cái đầu bù xù đang ngồi vẹo đầu đàn bản này, cặp mắt lim dim trông ngu chết được !). Piano Ballade ? Bài này tôi lại khoái nghe, thôi đặt tên nó là Khùng cho tiện. When The Crowds Are Gone – Savatage lại làm tôi nhớ đến Tage, nhớ đến cặp kiếng và cái vóc gầy gầy, kiếng và gầy, thôi gọi Cầy cho gọn. Còn đây, Cơn Mê Chiều – Nguyễn Minh Khôi, bài này Thái Thanh hát mà. Khựng lại một chút, tôi đổi cho nó cái tên Tránh Thai, thế là đắc ý bật cười khanh khách. Rồi Trăm Năm Bến Cũ – Phạm Duy, Mộng Thủy ca bài này đến là hay đến là nhão, đổi thành Hay Mà Nhão…

Mải mê say sưa với cái trò chơi cực kỳ nhảm nhí, tôi quên luôn chuyện đi ngủ. Ờ ngoài, cái vầng trăng lỡ thì quá lứa kia hắt ra thứ ánh sáng nhờ nhờ như ma mị, như chiêu hồn. Thành phố bên bờ sông này dù có thơ mộng hơn Sàigòn, nhưng ban đêm trong khu phố bói cũng chẳng ra đến 1 thằng dế nào gáy cho ngon cho lành một tí. Chắc bọn nó cũng ngộp thở vì cái mùi dưới cống ngầm.

Mấy hôm như thế, chẳng biết cái quỷ quái gì khiến tôi lao đầu vào cái trò vô bổ ấy. Tôi mở nhạc suốt ngày đêm, đọc đi đọc lại những cái tên cải biên, cố gắng cải tạo triệt để cái đầu óc vốn ngăn nắp của mình. Để làm gì ư ? Tôi cũng không biết, có lẽ là để lấp đầy sự trống rỗng.

Đầu tuần, tôi vác bộ mặt lờ đờ lên công ty, ngồi gà gật trước màn hình máy tính, chẳng làm được cái gì cho ra hồn. Theo lời 1 anh bạn, vào Dpreview cũng tòi ra được một ít, này thì Olympus, này thì Nikon... Buồn ngủ quá. Cái web gì mà giao diện đen thui. Tôi mò qua chỗ khác. Sony DSC F828, $1.439USD, Zoom 14X, trông thèm nhỏ dãi, tỉnh cả ngủ !

Sếp tới, hôm nay sếp tới trễ, cùng đi với 1 người bạn. Sếp bận rồi bắt tôi tiếp khách giùm. Trời ạ, sếp cứ đem con bỏ chợ vài lần thế này là đủ teo em rồi.

Chắc mẩm là mình sẽ không nói chuyện về bánh mì và logic như trong 1 bài thơ nào đấy, tôi tằng hắng, chào ông ta – ông X. Ông X là một người mê văn chương âm nhạc. À, thế thì cũng có thể nói chuyện được. Ông X say sưa nói về Seagull Jonathan Livingston, ông X mê mải bàn về Kundera cùng cấu trúc đồng hiện, về nhạc cổ điển, về triết học… Toàn những thứ cao siêu. Ông X giỏi thật, cái gì ông X cũng biết… Bất chợt lúc đó cái Windows Media Player của tôi random tới bài Der Morgan Danach (ông X chắc chẳng bao giờ rờ tới một cái đĩa Rock Ballad chứ đừng nói…). Ông X lắng nghe một chút rồi quay qua hỏi tên bài hát, tôi trả lời tỉnh queo : “Tèo !”. Chết cha, lỡ miệng rồi ! Tôi nhìn ông trân trối, ông X cũng nhìn tôi trân trối. Tôi cười trừ, ông cũng cười. Tôi dám chắc 90% ông bắt chước tôi vì nghĩ đến cái cười của quỷ sứ Kundera. Con người ta vốn thường biến mình thành lố bịch chỉ vì sợ mình trở nên lố bịch mà (cái cười của tôi cũng không ngoại lệ).

Trong lúc bối rối, tôi quay qua cầm lấy con chuột, rê đi click đại. Giọng nữ ma quái cất lên “Chiều nay không có em mưa non cao về dưới ngàn…”. Ông X như muốn lấy lại khí thế, quay sang tôi nói : “giọng Thái Thanh liêu trai quá em nhỉ ! Mà bản này tên gì vậy ?” Tôi lại buột miệng “Tránh Thai” ! Thôi rồi, thế là xong ! Tôi lấm lét liếc qua, cái mặt ông X lúc ấy vừa ngỡ ngàng, vừa đần đần, trông hài không chịu được. Tôi phá lên cười, ông X càng nghệt mặt ra chẳng hiểu gì. Tôi nói lấp liếm : “Xin lỗi, em đùa thôi ạ”. Câu chuyện lại tiếp tục.

Cuối buổi nói chuyện, tôi rút ra một kết luận : ông X hiền thật, hiền như cục đất.

Vài hôm sau, từ HN, Cục Đất gởi vào cho tôi 1 cái CD MP3 nhỏ xíu, ở trên ghi “Secret Garden” (chắc có ý định cải tạo cái đầu mà ông nghĩ chứa toàn dao búa kéo với thuốc tránh thai của tôi). Tôi nhận được buổi chiều, chẳng hiểu sao không thấy vui mà lại buồn buồn lạ, cái nỗi buồn khó hiểu chết tiệt ấy khiến đầu tôi nhức như búa bổ. Tôi thèm chạy ra biển, thèm một chút bay bổng nhảy nhót của Song Of The Seashore. Định bụng về nhà sẽ mở Song Of The Seashore nhưng khốn nạn thay, tất cả tên bài hát đều đã bị xáo trộn, bói cũng chẳng ra nó ở chỗ nào. Vẫn không chịu thừa nhận là mình ngu và điên, tôi nhét cái CD nhỏ xíu vào, và 1 giọng nữ cất lên…

Cái giọng êm ái cao vút ấy khiến tôi lặng người đi trong một buổi chiều dìu dịu lặng gió, giữa tiếng con nít nhà hàng xóm khóc ré lên, giữa tiếng lên ga xe máy, giữa tiếng ti vi nhộn nhạo, giữa tiếng chó sủa…. Tôi chìm sâu vào một khoảng không vô tận. Dường như biển đang bước lại gần tôi, sóng xô về phía tôi, và gió lùa tóc tôi bay về phía trùng khơi. Tôi nghe được tiếng những hạt cát nhỏ nhất lạo xạo dưới chân mình. Tôi cứ nằm lặng đi như thế, tới khi máy chơi bài tiếp theo, Song From A Secret Garden, tôi biết bài này. Bật dậy nhìn lại xem bản nhạc hồi nãy tên gì, trên màn hình hiển thị : “Track 03”. Bố ai biết Track 03 là bài gì ! Tôi phát cáu, hình như cái Cục Đất ấy định chơi lại tôi thì phải, đã thế tôi gọi bài này là Cục Đất cho bõ ghét.

Tối, tôi nhận được điện từ HN. Giọng Cục Đất nhẹ nhàng bên kia đầu dây : “Em nghe cái CD anh gởi chưa ? Thấy dễ chịu không ?”. Tôi tỉnh queo : “hay, nhất là Cục Đất. Cái giọng nữ ấy trong suốt và mặn mà như biển vậy”. Cục Đất thoáng khựng lại một chút, rồi cười hiền hiền (rõ khổ đàn ông sao mà lại cười hiền hiền, làm tôi cũng mềm nhũn ra) : “Đúng là em ! Em muốn nói bản Nocturne phải không ? Sao lại gọi nó là Cục Đất ?” Tôi trả lời : “Vì nó cười hiền hiền”.

Thế rồi tôi yêu Cục Đất. Cục Đất cứ một tháng lại bay vào thăm tôi một lần. Chúng tôi thường hẹn nhau ở 1 quán café tên Hương Xưa. Người yêu cũ của Cục Đất cũng tên Hương. Khi anh nói cho tôi nghe điều này, tôi đã phí mất một buổi chiều để ngồi tưởng tượng ra hồi đó hai người yêu nhau như thế nào, cô ấy thích gì, diện mạo ra sao. Cô ấy chắc là nhõng nhẽo lắm, thế nào cũng bắt Cục Đất của tôi chở đi mua sắm đủ thứ : nào là dầu thơm Estée Lauder này, nào là túi xách Luis Vuiton này, nào là mỹ phẩm L’oreal này… Cô ấy chắc không thích ăn bún bò và bánh bột lọc như tôi đâu, cô ấy thế nào cũng bắt anh dẫn vào nhà hàng ăn Spaghetti này, Pizza này… Tóc cô ấy chắc dài, và thế nào cũng duỗi thẳng tưng ra !... Tôi cứ mê mải chơi cái trò tự dày vò mình ấy, rồi cứ đinh ninh cô Hương đó chắc phải đúng như những gì tôi tưởng tượng…

***

Công ty mới tuyển thêm người vào bộ phận tiếp thị. Cô gái mới đến trẻ đẹp, vóc nhỏ nhắn, tóc duỗi phẳng lì. Hôm đầu tiên gặp, tôi chào cô, hỏi tên gì. Cô nói : “dạ, em tên Hương”. Bỗng dưng tôi thấy nóng mặt, buột miệng hỏi : “cô thích hiệu gì ? Estée Lauder hay Dior ?”. Nhận ra mình vừa hỏi một câu chẳng ăn nhập gì cả, tôi đứng đực ra. Cô gái hơi ngạc nhiên rồi mỉm cười duyên dáng : “Em thích Estée Lauder chị à”.

Cô nàng Estée Lauder ngoan hiền dịu dàng không biết nghe nhạc. Từ ngày có cô, mấy tên đàn ông bên phòng kỹ thuật suốt ngày tìm cớ lượn qua lượn lại dập dìu ở phòng làm việc của tôi. Tôi cười khẩy, mắt mải mê theo dõi những thông tin của sản phẩm mới ra, đầu óc lại cứ văng vẳng những Ravenheart hay Everybody’s Fool. Thế giới xoay bên ngoài cuộc sống tin thần của tôi, và Cục Đất hiền lành bị cái tính cứng đầu cứng cổ của tôi xoay vòng vòng mỗi lần gặp mặt. Ừ phải rồi, mỗi lần nghĩ tới Cục Đất tôi lại cười hiền hiền, có lẽ bắt chước anh.

Cục Đất đến Công ty tìm tôi nhưng tôi đi vắng, Estée Lauder ngoan hiền dịu dàng không biết nghe nhạc ngồi tiếp chuyện anh. Khi tôi về, tôi vội vàng kéo anh ra một góc khác, trong lòng không dưng mà thấy ghen ghen lo lo…

Sau buổi đó, Estée Lauder thường nhìn trộm tôi. Tôi biết nhưng lờ đi, ra sức chứng tỏ năng lực và hiểu biết của mình để cô ta biết cô ta không thể nào hơn tôi được. Tôi còn tự trấn an mình, cô ta chẳng biết quái gì về âm nhạc và văn chương cả. Thế nhưng, những cú điện thoại hàng đêm sao cứ vắng dần. Cục Đất cũng không còn cười hiền hiền với tôi nữa, anh hay nổi cáu trước sự cứng đầu và ngang bướng của tôi. Những buổi tối dài dằng dặc ngồi đợi phone của anh, tôi mở Nocturne. Nocturne cô đơn và hoang vắng. Cục Đất của tôi mỗi ngày một thêm lạnh nhạt, và dường như đang có âm mưu biến tôi thành con hươu cao cổ. Những ngày anh không gọi cho tôi, Nocturne trở nên thê lương và cái giọng nữ ấy đôi khi tôi nghe thấy thống thiết tuyệt vọng. Cho đến một ngày, tôi không mở Nocturne nữa. Tạm biệt Dạ Khúc của trùng khơi.

“Trong mỗi con người đều có một khu vườn bí mật”. Tôi dường như không đủ dịu dàng và nhạy cảm để thấu hiểu khu vườn của anh. Và anh nữa, anh nói, anh cố gắng và cảm thấy bất lực trước thế giới bên trong tôi. Tôi chia tay với anh, chia tay nụ cười hiền hiền. Cục Đất trong tôi trở lại là ông X ngày nào - ông X cái gì cũng biết. Tôi không đến café Hương Xưa nữa, thỉnh thoảng đi ngang, tôi thấy thấp thoáng một mái tóc dài duỗi thẳng tưng và mùi Estée Lauder lẩn quẩn đâu đó.

Tôi giã từ Khu Vườn Bí Mật của anh, và trở lại với những Tèo, Lan, Mén, Hay Mà Nhão… trong khu vườn nhỏ bé của mình. Ở đó, tôi cảm thấy bình yên, và lặng gió, đủ để tôi không còn mơ về biển.
"Anh có yêu em không?" "Có". "Yêu như thế nào?" Duy tròn mắt nhìn Vân một thoáng, hơi bối rối: "Thì... cũng như mọi người yêu nhau". Vân đỏng đảnh: "Ứ, ứ cần anh nói thế. Phải cụ thể hơn cơ". Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: "Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà". Cũng may Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn cả vạt đồi thoai thoải tím ngắt sim mua. Một nôi nghỉ ngơi thật tuyệt - Duy nghĩ, nếu như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua những kẽ lá và nghĩ mông lung. Duy chợt thấy buồn cười, có ai như anh không, ước có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu. Duy thấy vai mình nặng trĩu, dường như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt cô. Phải thừa nhận là Vân giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng hề biết nhau ngoài đời. Nghĩ đến Linh, Duy vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6 năm rồi... Cũng rèm mi hoe hoe vàng cong vút (chứ không phải mi đen) khiến cho đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng. Cũng nốt ruồi son ngay trên cánh môi (nhưng nốt ruồi của Linh nằm chếch về bên trái, bướng bỉnh và tinh nghịch hơn), cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng Vân cựa quậy rồi mở mắt: "Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì ấy". Hình ảnh Linh vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Duy lắc đầu, âu yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những điệp khúc câu hỏi cũ mèm.

Ừ nhỉ, tại sao những kỳ nghỉ ngơi lại cứ gắn với mùa hè. Mà tại sao bao nhiêu năm rồi anh vẫn giữ thói quen đến những vùng đồi núi? Nó nhắc anh, bắt anh phải nghĩ về Linh nhiều hơn - cũng có nghĩa là giày vò, hành hạ anh đến khổ sở. Ngày ấy, Linh cũng yêu hoa sim tím vô cùng. Không, em yêu tất cả các loại hoa màu tím thì đúng hơn. Hai đứa bằng tuổi nhau, tròn hai mươi. Trong nụ hôn đầu choáng váng và run rẩy đến nghẹt thở, Duy hỏi nhỏ: "Gọi Duy là anh nhé?" Linh xấu hổ, cắn vào cằm anh thật đau. Yêu nhau đến độ tưởng như chết được vì nhau, Linh vẫn không thay đổi cách xưng hô: "Duy ơi, Linh nhớ Duy kinh khủng". "Duy ơi! Khăn len Linh đan cho Duy này". "Duy ơi, muốn ốm không đấy, trời mưa thế này mà dám đi đầu trần". Mới đầu Duy còn cự nự, cứ đòi Linh gọi là anh, Linh chỉ cười: "Khi nào mình... cưới nhau, Linh sẽ gọi Duy là anh, chịu không?" Duy chịu thua trước nụ cười thiên thần ấy để ôm ghì Linh trong vòng tay cuồng nhiệt của mình...

Chiều nắng nhạt dần và gió lồng lộng. Vân tung tăng đi trước Duy, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngắt vài bông hoa dại. Tóc Vân bay xấp xoã, đáng yêu hệt như hôm anh gặp Vân lần đầu. Duy chạy tới, bịt mắt Vân, cắt ngang tiếng cười khanh khách của người yêu bằng một nụ hôn dài "Anh yêu em, biết không hả công chúa?" Vân buông ngay nắm hoa dại, vòng tay qua cổ anh, đắm đuối: "Đừng làm em phát điên lên vì anh nữa"... Duy dìu người yêu đi chầm chậm. Lạ thay, bên Vân, anh vẫn không thôi nghĩ về Linh, dù anh yêu Vân thực sự, dù Linh đã thuộc về quá khứ xót xa...

...Linh chưa kịp bước sang tuổi 21, chưa kịp cùng anh thổi nến trong ngày sinh. Duy vẫn nhớ, ngày ấy anh đã hỏi Linh thích quà tặng gì nhất cho ngày sang tuổi mới. Linh áp đầu vào ngực Duy, thầm thì: "Linh chỉ thích có Duy thôi, thật đấy". Vậy mà Linh... Đó là một ngày chủ nhật đường phố đông nghẹt đã cướp đi Linh của anh. Trong giỏ xe vẫn còn lăn lóc một gói quà nho nhỏ. Cô bạn chơi thân với Linh thổn thức: "Nó bảo... nó bảo sáng nay đi chọn mua tặng anh một chiếc cavat thật đẹp". Duy không tin vào tai mình nữa, anh điên cuồng chạy khắp bệnh viện như một gã tâm thần. Người ta ngăn không cho anh vào nhà xác, không cho anh vào với Linh khi Linh không còn biết cười, biết nói, biết nhìn anh... Anh đã gào lên nguyền rủa hết thảy, gào lên trong nỗi tuyệt vọng tột cùng...

"Anh xem em mặc áo dài màu này có hợp không?" Duy nhìn Vân đang xoay người trước gương, gật gù "Đẹp lắm cưng ạ! Mà với anh, em mặc màu gì cũng đẹp". Vân quay lại, âu yếm sửa cổ áo cho Duy rồi la lên: "Sao anh không đeo cavat vào. Trời ạ! Mặc complê đi dự đám cưới mà thiếu cavat". Duy thành thật: "Anh chẳng có cái nào đâu". Vân ấn anh ngồi xuống ghế, với tay lấy chìa khoá xe "Để em đi mua cho anh". Mặt Duy thoắt tái nhợt, tim anh nhói lên như có vật nhọn nào vừa đâm trúng "Vân, đừng, kệ anh". Vân hốt hoảng nhào đến. Lát sau, Duy trở lại bình thường, lúng túng giải thích: "Anh hơi đau đầu. Nhưng anh không dùng cavat đâu". Vân dằn dỗi "Nhưng mà tại sao mới được chứ. Sao anh gàn thế? Hay anh không khiến em thì tự anh đi mua cũng được. ừ, mà chưa bao giờ em thấy anh dùng cavat". Đơn giản thế mà cũng giận nhau. Vân đùng đùng bỏ về, không đi đám cưới sau một điệp khúc câu hỏi "Tại sao" mà Duy chẳng thể trả lời. Từ ngày Linh mất, Duy không bao giờ dùng cavat. Anh cứ có cảm tưởng cổ mình bị thít chặt lại khi nghĩ đến nguyên nhân cướp mất Linh của anh. Chiếc cavat Linh mua ngày ấy giờ nằm yên trong ngăn tủ với hàng bao kỷ vật khác: Khăn len, cuốn sổ, một mảnh mùi soa thêu...

Trong suốt thời gian yêu nhau, Linh chưa bao giờ giận Duy, kể cả những lần anh lỡ hẹn (vì có việc đột xuất) hay những lần anh đến trễ giờ. Nếu thấy lâu lâu anh không tới, Linh lại cuống quýt đến tìm: "Duy hư lắm đấy nhé. Linh cứ tưởng là Duy bị ốm, Linh lo cuống cả lên...". Có một đôi lần Linh dỗi, nhưng Linh có cách trừng phạt riêng, không ngúng nguẩy quay đi hay bỏ về mà sẽ mím chặt đôi môi hồng xinh xắn, ngăn cản nụ hôn của Duy. Nhưng chỉ được vài phút. Duy chưa bao giờ phải khổ sở chạy theo năn nỉ, dỗ dành Linh. Cũng chính vì thế, anh yêu Linh hơn tình yêu của tất cả thế gian này cộng lại...

Không phải Vân không biết trước cô, Duy đã yêu một người con gái khác. Giá như Vân chỉ bằng lòng biết đến đấy thôi, mặc kệ Duy với những gì thuộc về quá khứ, mặc kệ Duy với những kỷ niệm của riêng mình thì có lẽ Duy sẽ bớt đi những lúc đi về giữa quá khứ và hiện tại, sẽ gạt bỏ được những so sánh ngoài ý muốn. Và biết đâu anh lại tìm thấy tình yêu cuồng nhiệt, đắm đuối hệt thuở xưa ở Vân. Nhưng mọi chuyện lại không như thế. Vân đòi biết quá nhiều. Thoạt đầu chỉ là "Tên của chị ấy là gì hả anh?" và Vân xuýt xoa: "Em thích cái tên Thuỳ Linh lắm. Anh tin không, ngày nhỏ em có con bạn thân là Thuỳ Linh, bao nhiêu lần em khóc đòi bố mẹ đổi tên cho mình". Vân bảo: "Ai chẳng có những kỷ niệm. Em không hờn ghen với kỷ niệm của anh. Nhưng có điều, đừng sống mãi với kỷ niệm anh nhé". Lúc ấy nhìn Vân thật buồn và tội nghiệp. Duy cồn cào, anh thấy yêu và thương Vân thành thật, yêu một dáng hình, một tâm hồn, một tấm lòng biết cảm thông, chia sẻ. Vân đã khóc khi anh kể cho cô nghe vì sao anh mất Linh... Thế nhưng tại sao anh càng cố gắng không khơi dậy kỷ niệm thì Vân càng dồn ép, đòi anh phải kể về Linh nhiều hơn. Và càng biết về Linh thì Vân càng hay giận dỗi, so bì, trách móc. Anh không thể chịu nổi điệp khúc căn vặn "Anh có yêu em không?" và những câu hờn mát đến độc địa của Vân "Em chỉ vụng về thế thôi. Em biết, anh chẳng yêu em nhiều". Duy không biết thanh minh, anh lại tìm đến với Linh trong kỷ niệm như một sự cứu rỗi.

... Linh bảo: "Một ngày nào đó không còn thấy yêu Linh, Duy cứ đi yêu người khác mà Duy thích. Chỉ có điều phải thành thật mà nói lời chia tay. Đừng lừa dối Linh". Duy véo mũi Linh, mắng: "Chỉ vớ vẩn thôi. Mình sẽ là của nhau đến trọn kiếp". Mắt Linh thoáng buồn "Linh muốn thế nhưng cuộc đời thì nhiều biến động...". Duy át đi: "Giả sử Duy yêu người khác, Linh chấp nhận chia tay, thế hoá ra Linh không yêu Duy". Linh bảo: "Linh sẽ buồn, sẽ đau lắm chứ nhưng nếu Duy hạnh phúc bên người khác hơn bên Linh thì...". Tại sao Linh lại có linh cảm chẳng lành về số phận, về tình yêu như thế? Để rồi chỉ ít lâu sau, anh phải gục đầu khóc trước những vòng hoa trắng, khóc giữa những đêm ngồi nghe bản nhạc quen thuộc một mình lẫn với tiếng mưa gõ nhịp đều đều, đều đều.

Duy lại đến tìm Vân như sau hàng bao lần giận dỗi trước đó. Thủ tục làm lành khó khăn hơn nhưng rồi cũng xong xuôi. Hai đứa lại đi dạo trong công viên. Mùa thu, hoa sữa thơm dịu dàng và quyến rũ. Những bông hoa nhỏ xíu rớt xuống nền gạch đỏ như sao sa. Tóc Vân thấp thoáng hoa sữa trắng ngà. Duy vòng tay qua thành ghế đá, mơ màng nhìn lên vòm lá. Hình như có một tiếng chim chiếp chiếp tội nghiệp đâu đây. Dường như Vân hỏi anh câu gì đó nhỏng Duy vẫn mải tìm kiếm xem tiếng chim kêu ấy ở chỗ nào. Chắc chắn đó phải là chú chim sâu nhỏ thật dễ thương. Thế mà ngày bé, bao nhiêu lần anh mang súng caosu lêu lổng khắp các khu vườn... Chợt Vân giật tay lại, ngoắt người đi, giận dỗi. Duy giật mình, ngắt khỏi những suy nghĩ lan man: "Gì thế em?" Vân quay lại, nét mặt trở nên cau có: "Em biết mà, anh không thể nào khác đi. Anh lại nghĩ, lại nhớ, lại tiếc tình-yêu-cũ-của-anh rồi phải không?" Duy thất vọng, cúi đầu không nói. Vân vẫn không tha: "Hèn gì em hỏi anh đến ba lần mà anh không trả lời". "Em hỏi anh gì vậy? Anh im lặng cũng là một cách trả lời đấy chứ". Vân nhìn sững Duy, nghẹn ngào: "Anh không yêu em phải không. Ngồi với em mà anh chỉ nghĩ đến chị Linh...". Duy cắn môi đột ngột "ừ! Anh yêu Linh và yêu Linh mãi mãi". Vân bật khóc, cầm túi xắc rồi bước đi như chạy. Duy không đuổi theo như bao lần trước đó. Anh nhìn theo cô rồi buồn buồn nghĩ: Chắc là chẳng khi nào mình gặp lại Vân để làm lành nữa... Ôi! Ngày xưa, Linh thường mặc áo xanh, Linh thường đi thong thả...
Phân trang 99/106 Trang đầu Trang trước 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]